Monday, April 27, 2020

HONG NGOC CHAU


HONG NGOC CHAU

DON’T WORRY! I’M HERE
ĐỪNG LO CÓ TÔI ĐÂY!
 
Tôi muốn nói ngàn lời cảm tạ
Biết ơn người đã ở bên tôi
Qua cơn bệnh, tưởng tôi không thể
Hy vọng gì lưu lại cõi đời
I want to say a thousand words of thanks
Grateful for the people having their hands
To cure my illness, I thought I could not pass over
Not to hope to be alive in this worldly life as ever
Khi được biết vô cùng sợ hãi
Tôi như thuyền nhỏ giữa trùng khơi
Sóng cao, gió lớn, giông vần vũ
Mười chín (19) co-vi đã mắc rồi
When knowing it I was scared actually
I was like a small boat on the deep seas
High waves, strong winds, and thunderstorms
I was infected by the Covid-19 in a certain form
Không nhớ bao ngày trong bệnh viện
Toàn thân thường ướt đẫm mồ hôi
Mê man, run rẩy trong cơn sốt
Chỉ nhớ “Đừng lo đã có tôi”
I don’t remember how long I was in hospital
My body was often wet by sweat on the whole
I was sometimes in a coma, trembling in fever
I only remember: “Don’t worry, I’m here!”
Bác sĩ viết câu trên ngực áo
Như đang nhắc nhở tâm tư tôi
Sẵn sàng đánh bại con vi-rút
Tôi sẽ có ngày lành bệnh thôi
On the shirt at his chest, a doctor’s slogan
That touched strongly to my self-conscience
He was ready to defeat the virus attacking
My illness would gradually be healing
Ôi, những thiên thần mặc áo trắng
Những người thay Chúa đến từ Trời
Cứu nhân độ thế qua cơn dịch
Của quỉ Sa-tăng chống lại Ngài.
Oh, the angels in white came from heaven
Substituting God’s role, they have taken
To save human lives through the pandemic
Devil Satan rebels against Him, it’s so tragic
Tôi rất vui mừng ngày xuất viện
Viết thư bày tỏ được đôi lời
Tri ân bác sĩ và y tá
Vì bịt khẩu trang, kín mặt người
Leaving the hospital I’m in the joyful mood
To write a few words to express my gratitude
To the doctors and nurses who cured me
They masked almost to hide the face, you see
Cầu chúc ân nhân không biết mặt
Âm thầm chữa bệnh khắp nơi nơi
Luôn luôn vô nhiễm theo thiên mệnh
Anh dũng xông pha đã cứu đời
I wish benefactors hidden face there
They are curing patients everywhere
Never being infected due to their divine duty
They brave to save people living in calamity

No comments:

Post a Comment

Љубица Поповска НАВРАТИ

  Љубица Поповска НАВРАТИ Пролет е и липите цветаат. Наврати некогаш на Булеварот каде чекореше нашата среќа, со мирисот на липите мирисаше ...